Sài Gòn trong tâm thức của những người khách ẩm thực là thành phố không đêm bởi từ sáng sớm tinh mơ cho đến tối muộn vẫn nhộn nhịp, rộn rã những âm thanh của người bán, kẻ mua. Ở cái tuổi 300, Sài Gòn còn “rất trẻ”, trẻ trung trong diện mạo, trong sự phát triển nhanh chóng của một thành phố công nghiệp, trong sự giao thoa và tiếp nhận nhanh chóng nền ẩm thực cổ kim, đông tây. Ẩm thực Sài Gòn được ví như một nồi lẩu thập cẩm, từ khu phố của người Hoa, người Tây hay người
