Thú vị là được hòa mình trong nhịp sống “gấp” giữa ồn ào và náo nhiệt của phố phường, của bộn bề lo toan công việc. Và giá trị của sự thú vị ấy là những phút bình yên và sâu lắng, suy tư để được sống cho riêng mình.
Đôi khi, người ta đi tìm những khoảng lặng ở một quán nước ven đường, một quán cafe, một quán trà “mộc”. Đi tìm những khoảng lặng ấy mới khám phá ra rằng Hà Thành quyến rũ biết bao. Tôi không phải là “kẻ học đòi” nhưng lỡ “ngấm” chút ít máu nghệ sĩ, cũng đi tìm cho mình những khoảnh khắc riêng trong một quán cafe mộc mạc, nằm sâu trong con ngõ nhỏ mỗi khi cần cân bằng cảm xúc hay cần chút suy tư của riêng mình.
